Tue, 03 / 2018 10:21 am | hien

( Văn mẫu lớp 12) – Anh chị hãy nêu ý nghĩa của chi tiết tiếng sáo với sự hồi sinh khát vọng sống của Mị trong đêm tình mùa xuân.

Đề bài: Ý Nghĩa Của Tiếng Sáo Trong Đêm Tình Mùa Xuân Làm Hồi Sinh Khát Vọng Sống Của Mị.

Bài Làm

Văn hào vĩ đại người Nga Maksim Gorky từng phát biểu: “Chi tiết nhỏ nhà văn lớn”. Cái làm nên tầm vóc của người nghệ sĩ không hẳn là quy mô tác phẩm mà chính là chi tiết, yếu tố đôi khi được xem là nhỏ, là vặt vãnh. Có thể nói, chi tiết nghệ thuật không chỉ là yếu tố cấu thành nên tác phẩm mà còn là nơi gửi gắm những quan niệm về nghệ thuật, về con người, về cuộc đời của ngừơi nghệ sĩ. Nhà văn chỉ thực sự là “người thư kí trung thành của thời đại” khi anh ta có khả năng làm sống dậy hiện thực cuộc đời trên những trang sách bắt đầu từ những chi tiết nhỏ. Với chi tiết tiếng sáo trong truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ”nhà văn Tô Hoài đã thực sự làm ta thuyết phục với ý kiến trên.

Còn nhớ một câu nói rằng: “Đôi khi chỉ vì một đôi mắt mà người ta ám ảnh cả đời”. Đôi khi một hình ảnh, chi tiết nhỏ trong tác phẩm có thể đánh gục được tất cả. Nó có thể nhỏ về quy mô, tầm vóc nhưng lại chứa đựng tư tưởng, tình cảm lớn. Chi tiết cũng chính là hiện thực đời sống được nhà văn tái hiện trong tác phẩm, là đơn vị cấu thành trong tác phẩm, là đơn vị cấu thành nên tác phẩm. Một hình ảnh chi tiết nhỏ song đặt trong mạch vận động chung của tác phẩm vẫn có vai trò quan trọng riêng của nó , xem như linh hồn của một sáng tác và là thành tố nhỏ nhất trong một chỉnh thể nghệ thuật.

Không nhà văn vĩ đại nào không tập trung  xây dựng hình tượng nghệ thuật từ những chi tiết nhỏ, đặc sắc. nhờ có những chi tiết ấy mà ý đồ của nhà văn mới có chỗ nương náu. Nhà văn Tô Hoài đã rất khéo léo khi lồng vào đứa con tinh thần “Vợ chồng A Phủ “ của mình những hình ảnh, chi tiết sáng giá đặc biệt trong số đó là “tiếng sáo” gọi bạn trong đêm tình mùa xuân. Nhờ có tiếng sáo mà tình huống, tâm trạng, hình dáng và số phận của nhân vật được khăc shoaj, bộc lộ đầy đủ. Hơn thế , nó đã trở thành chi tiết sáng giá, những điểm sáng thẩm mĩ của “Vợ chồng A Phủ” có vị trí không thể thiếu trong sự phát triển của cốt truyện gắn với những bước ngoặt trong cuộc đời , số phận của nhân vật Mị.

Mị là một cô gái trẻ, đẹp, giàu lòng ham sống, hiếu thảo. Mị có tài thổi sáo giỏi: “Mị uốn chiếc lá trên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo”. Nhưng vì cha mẹ Mị mắc một món nợ truyền kiếp khiến Mị phải đi ở khổ sai dưới hình thức là con dâu gạt nợ cho nhà thống lí Pá Tra. Nơi địa ngục trần gian ấy đã hành hạ cả về thể xác lẫn tâm hồn Mị, đã khiến Mị hoàn toàn chai sạn, vô cảm, băng giá nơi tâm hồn. Bởi ngay cả khi thấy A Phủ bị cha con nhà thống lí Pá Tra trói đứng vào cột . Thoạt đầu, Mị vẫn trơ ra thản nhiên,dửng dưng xem như không có gì. Song, trước cảnh tượng đời Mị như một đống tro tàn, bằng một niềm tin, sự đồng cảm, niềm mong mỏi làm cho số phận thay đổi, nhà văn Tô Hoài đã phát hiện ra giữa đám tro tàn kia vẫn còn le lói chút than hồng của lòng ham sống. Và rồi, nhà văn đã tìm cách để níu kéo nhân vật của mình ở lại với đời

Loading...
tieng sao trong vo chong a phu
Ý Nghĩa Của Tiếng Sáo Trong Đêm Tình Mùa Xuân Làm Hồi Sinh Khát Vọng Sống Của Mị.

Bao lần Mị ước có nắm là ngón trong tay để kết thúc cuộc đời tăm tối của mình. Đó là những lúc Mị muốn được sống, khát khao được sống nhất.  Mặc dù đã phát hiện ra sức sống tiềm tàng của nhân vật , ra chút than hồng vẫn còn le lói và niềm tin có thể nhóm lên thành ngọn lửa, nhưng Tô Hoài chưa có đủ lí lẽ để tiến hành công việc nhóm lửa. Bởi Tô Hoài đang đứng trước một đối tượng vùng cao, mọi sự vội vàng , nóng nảy đều có thể làm cho chút than hồng còn gợn lại giữa đám tro tàn kia lụi tắt. Nhà văn đành chờ một cơ hội với những lí lẽ đảm bảo thuyết phuvj mới làm cho nhân vật trỗi dậy và cơ hội đó cuối cùng cũng đến.

Có thể nói những trang văn miêu tả khung cảnh mùa xuân trên vùng núi cao Hồng Ngài là những áng văn tuyệt bút, thắm đẫm chất thơ, chứng minh cho khả năng am hiểu cảnh sắc miền núi của nhà văn. Điều này lí giải cho tại sao người ta xem ông là nhà văn phong tục , đặc biệt là phong tục của đồng bào dân tộc thiểu số Tây Bắc. Khung cảnh mùa xuân trên núi cao với “đám cỏ gianh vàng ửng” “gió và rét rất dữ dội”, “tiếng trẻ em đợi tết, chơi quay, cười ầ trên sân trời trước nhà”,… Tất cả tạo nên một khung cảnh sống động, tràn đầy màu sắc và âm thanh. Người đọc tìm thấy cho mình những ấn tượng khó quên về cảnh sắc mùa xuân đặc trưng của núi rừng Tây Bắc. Trong những trang văn thắm đẫm chất thơ, đượm phong cách của Tô Hoài . Nhà văn đã rất khéo léo khi đi vào tái hiện hình ảnh đầy ý đồ nghệ thuật, có sức ám ảnh lớn – hình ảnh tiếng sáo trong đêm tình mùa xuân.

Nếu ban ngày từng đám thanh niên nô nức đến với đám hội thì cứ tối đen trong không gian kia là tiếng sáo gọi bạn tình. Tiếng sáo ấy đánh thức dậy trong lòng Mị những bài hát từ ngày xưa mà kể từ ngày bước chân vào nhà thống lí Mị đành đào sâu chôn chặt. Mị ngồi nhẩm thầm theo bài hát của người đang thổi sáo:

“Mày có con trai con gái rồi

Mày đi làm nương

Ta không có con trai con gái

Ta đi tìm người yêu”.

Hay

“Anh ném pao, em không bắt

Em không yêu, quả pao rơi rồi

Em yêu người nào, em bắt pao nào?”

Ban đầu tiếng sáo ở rất xa, nó lượn lờ quanh các sườn núi rồi tiếng sáo mỗi lúc mỗi gần, nó bay tới đầu làng, ở ngooaf đường và nhập vào Mị để hóa thành tiếng lòng thôi thúc , nó như giục Mị vui, giục Mị nhớ, giục Mị trở về với tuổi xuân của mình, một con người bấy lâu nay chìm trong đau khổ và buồn tủi lại biết hát , biết vui. Từ ngày bước chân vào nhà thống lí Mị sống một cuộc sống phi không gian, phi thời gian. Thế giới của Mị là một căn buồng tối tăm, nhìn ra bên ngoài ô cửa mờ mờ trăng trắng, không biết ngày hay đêm , sương hay là nắng. Khi một người không nhận thức được ngày – đêm, sương – nắng, nghĩa là họ không nhận thức được thời gian – không gian. đó là phương thwucs tồn tại của một sự sống, sức sống của Mị đang phai tàn, mai một. Hôm nay nhờ có tiếng sáo mà thời gian đã trở lại, thời gian ấy là sự nhận ra, hiện tại là đau khổ, quá khứ là hạnh phúc.

Có thể nói, trong tất cả những màu sắc và âm thanh của khung cảnh mùa xuân , nhân tố tác động nhất đến tâm hồn Mị chính là tiếng sáo. Tiếng sáo với những ca từ mộc mạc, giản dị nhưng chứa đựng trong đó khao khát tình yêu, khao khát hạnh phúc đã đánh thức ở Mị nhiều điều có tác động vô cùng to lớn đối với sự hồi sinh khát vọng sống của Mị trong đêm tình mùa xuân. Tiếng sáo đã làm thức dậy ở Mị hoài niệm về một thời gian quá khứ tươi đẹp đã qua . Trước đó, Mị từng là cô gái thổi sao giỏi “trai làng có biết bao người mê, ngày đêm thổi sáo đi theo Mị”. Ngày đó Mị còn là cô gái tự do, đầy sức sống và yêu đời. Tiếng sáo kia dừng lại với ý nghĩa là biểu tượng cho nét phong tục tập quán của nét đẹp văn hóa nơi vùng núi cao Tây Bắc, mà xa hơn là biểu tượng cho sự sống.

Lần đầu tiên trong quãng thời gianMị đi từ khổ sai ở nhà Pá Tra dài dằng dặc đầy tủi nhục và khổ cực. Mị ý thức được khoảng thời gian tuổi trẻ đầy tươi đẹp của mình. Một con người trước kia chỉ “lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa”. và như một hệ quả tất yếu, khi quá khứ trở về, tiếng sáo lại nhanh chóng đánh thức Mị ý thức vè thân phận đau khổ trong cuộc sống thực taị. Tiếng sáo đã khiến Mị phơi phới trở lại, trong lòng đột nhiên vui sướng như những đêm Tết ngày trước. Mị còn trẻ, Mị muốn được đi chơi. Rõ ràng, nhờ có âm thanh tiếng sáo mà ý niệm về thời gian đã trở về trong tâm hồn của Mị  tựa một cơn gió thổi tung đám tro tàn đang vây quanh cuộc đời Mị. người đọc như cảm nhận đưuọc một linh hồn đang cự quậy hồi sinh đằng sau lớp xác băng giá . Chính tiếng sáo đã tác động mạnh mẽ đến Mị, góp phần thức tỉnh một tâm hồn nguội lạnh.

Tiếng sáo như  một sợi dây vô hình nối Mị với quá khứ và hiện tại. Qúa khứ đẹp nhưng đối lập với một hiện thực phũ phàng. Tiếng sáo đã có chức năng giúp Mị nhận thức sự vô nghịa của cuộc sống thực tại: “Nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, Mị sẽ ăn cho chết ngay”, chứ không buồn nhớ  lại nữa. Nhớ lại  chỉ thấy nước mắt ứa ra. Mà tiếng sáo gọi bạn vẫn lơ lửng bau ở ngoài đường.

Ý định tự tử ấy chính là minh chứng cho ý thức không chấp nhận cuộc sống thực tại của Mị, Tiếng sáo giờ đây đã trở thành ngọn gió thổi cho hòn than “khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc” trong tâm hồn Mị bùng lên thành ngọn lửa. Tiếng sáo hay cũng chính là hiện thân của những ước mơ, hoài niệm đã xua đi biết bao giá lạnh của sự tê liệt, cam chịu nơi Mị. Đó cũng chính là sự kí giải tại sao ngay cả khi Mị bị A Phủ trói đứng vào cột, tâm hồn Mị vẫn đi theo những cuộc chơi, “không biết mình đang bị trói” . Sức sống tiềm tàng ở người con gái vùng cao ấy đã thực sự được trỗi dậy. Vậy nên hành đồng phản kháng của Mị sau này: cắt đứt dây trous cởi trí cho A Phủ là lẽ tự nhiên , một quy luật tất yếu cho tâm hồn thực sự thức tỉnh.

>> XEM THÊM: Mị Trong Đêm Cởi Trói Cho A Phủ

Ý Nghĩa Của Tiếng Sáo Trong Đêm Tình Mùa Xuân Làm Hồi Sinh Khát Vọng Sống Của Mị
2.7 (53.33%) 6 votes
Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục