Thu, 06 / 2018 3:31 pm | hien

[Văn nghị luận xã hôi] – Anh chị hãy làm sáng tỏ ý kiến sau: “Nhà văn không có phép thần thông để vượt ra ngoài thế giới nay. Nhưng thế giới này trong mắt của nhà văn phải có màu sắc riêng”. Hãy dựa vào một số tác phẩm trong giai đoạn 1930 – 1945

Đề bài : “Nhà văn không có phép thần thông để vượt ra ngoài thế giới nay. Nhưng thế giới này trong mắt của nhà văn phải có màu sắc riêng”

Làm sáng tỏ ý kiến trên, dựa vào một số tác phẩm trong giai đoạn 1930 – 1945

Bài làm

Mỗi tác phẩm đều có một nội dung khác nhau và mỗi nhà thơ hay nhà văn cũng vậy, họ đều mang cho mình nét riêng biệt , một phong cách của riêng họ. cũng như khi nhắc đến “Chí Phèo” người ta sẽ nghĩ ngay đến Nam Cao, hay bài “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam,… Vì vậy mà có ý kiến cho rằng:

Loading...

“Nhà văn không có phép thần thông để vượt ra ngoài thế giới này, nhưng thế giới này trong mắt của nhà văn phải có một hình sắc riêng”

Thật vậy, như chúng ta đã biết “phép thần thông” nghĩa là phép màu kì lạ, biến hóa , thường xuất hiên trong những câu chuyện cổ tích. Câu “vượt ra ngoài thế giới này” nghãi là thoát li khỏi cuộc sống, bay trên những câu chuyện của cuộc sống. Ý cả câu “nhà văn không có phép thần thông để vượt ra ngoài thế giới này” muốn nhấn mạnh mối quan hệ giữa nhà văn và cuộc sống hiện tại này. Dù viết vấn đề gì về cuộc sống về con người là những câu chuyện về cuộc đời, từ hiện thực cuộc sống không xa lạ với con người.

Câu “nhưng trong thế giới này nhà văn phải có hình sắc riêng” . “hình sắc riêng” có nghĩa là mang màu sắc riêng không bị trộn lẫn. Câu văn như nhấn mạnh về vai trò chủ thể của nhà văn trong quá trình sáng tạo thế giới nghệ thuật. Và trong mỗi nhà văn cần phải có cách nhìn, cách cảm nhận riêng về thế giới. Từ đó trong mỗi tác phẩm của mỗi nhà văn là một thế giới riêng độc đáo mang dấu ấn chủ quan của người nghệ sĩ.

Tóm lại , nhận định đã nhấn mạnh cái mối quan hệ giữa nhà văn với hiên thực cuộc sống và vai trò sáng tạo của nhà văn trong việc tạo lập thế giới mới trong tác phẩm. Vậy, “thế giới mới” trong tác phẩm ra hiểu ra sao. Để làm sáng tỏ được điều này chúng ta cùng đi tìm hiểu vài tác phẩm để hiểu rõ hơn.

Đến với “Chí Phèo”, mà khi nhắc đến “Chí Phèo” ta lại nhớ ngay nhà văn Nam Cao. Nam Cao viết về Chí Phèo, về hiện thực cuộc sống của Chí Phèo. Chí là một người nông dân hiền lành chất phát, lương thiện. Nhưng số phận của con người ấy lại bị xã hội đẩy vào đường cùng, dẫn đến bi kịch cuộc sống của Chí. Biến Chí trở thành kẻ lưu manh hóa, là một con quỷ dữ ở làng Vũ Đại chuyên đi vạch mặt ăn vạ, hắn sống một kiếp người không phải là người. Ngay cả khi, Chí muốn lấy vợ – Thị Nở một người ma chê quỷ hờn nhưng đến cả Chí cũng không thể lấy được cô, không có quyền được hạnh phúc. Xã hội đã đẩy Chí vào đường cùng, chính cái xã hội mục nát này đã cướp lấy quyền được sống, quyền làm người, quyền được hạnh phúc của một con người nông dân. Dựa trên một câu chuyện có thật ở làng Vũ Đại, từ một chế độ phong kiến. Khi xây dựng nhân vật Chí Phèo, cũng viết về đề tài người nông dân. Tromg hiện thực ấy, Nam Cao đã xây dựng lên một con người điển hình , một số phận nghiệt ngã và đó cũng là sáng tạo trong thế giới mới. Cũng viết về người nông dân, nhưng Ngô Tất Tố viết về Chị Dậu khác. Điều ấy cũng cho ta thấy rõ được sáng tạo trong thế giới mới của từng nhà văn, nhà thơ.

Tiếp đó, “Hai đứa trẻ” ta nhớ ngay đến Thạch Lam. Trước cách mạng tháng Tám tại phố Cẩm Ràng , tại một vùng nông thôn nghèo, nhà văn đã xây dựng lên hai nhân vật đó là Liên và An. Hai đứa trẻ sống quanh quẩn nơi phố Cẩm Ràng và đó cũng là cuộc sống của những người nông dân nơi phố huyện này. Liên và An, hai chị em đã cảm nhận được tất cả sự nghèo khổ ở nơi đây. Quan trọng là nhà văn không chỉ xây dựng hình tượng nhân vật mà đằng sau đó là cả một tấm lòng yêu thương con người. Hình ảnh con thuyền, nhà văn như gửi gắm vào đó là một ý nguyện muốn con người hướng đến một cuộc sống mới, một thế giới mới, muốn con người tìm đến thứ ánh sáng mới mẻ ở đó, con người ta mới thoát khỏi những giây phút cùng cực, nghèo đói ở nơi phố huyện Cẩm Ràng này. Tìm đến sự chan hòa, sự ấm êm của một thế giới mới.

Nguyễn Tuân, ông không khỏi là độc giả ngỡ ngàng khi xây dựng một cảnh tượng xưa nay chưa từng có trong tác phẩm “Chữ người tử tù”. Đằng sau cái cảnh tượng kì lạ ấy là một khát vọng chảy bỏng muốn hướng về cái đẹp. Tác giả xây dựng hình tượng Viên quản ngục và Huấn Cao. Điều lạ ở đây là Huấn Cao lại là người cho chữ. Huấn Cao khuyên quan lại hãy từ bỏ cái nghề này để hướng đến cái đẹp cái niềm đam mê của chính bản thân mình. “Cái đẹp và cái thiện không bao giời có thể tách rời nhau”. “Cái đẹp có thể tồn tại từ nơi đất chết nhưng thiên lương thì không bao giờ tồn tại với tội ác”

Qua đó, phản ánh một giai đoạn, một số phận của một con người trong giai đoạn ấy. Mỗi cách viết tạo thành một thế giới mới riêng của mỗi tác phẩm. Nhắc đến Chí Phèo thì ta nghĩ ngay đến Nam Cao, hay Nguyễn Tuân với Chữ người tử tù… Mỗi tác phẩm có một dấu ấn riêng và mỗi nhà văn họ đều tạo cho mình một nét riêng cho họ. Để sau này khi đọc giả tìm đọc đến các tác phẩm tiêu biểu này họ sẽ dễ dàng nhớ ngay đến tác phẩm đó là của nhà văn hay nhà thơ nào, Và chính điều áy nó cũng làm sáng tỏ lên được nhận định “Nhà văn không có phép thần thông để vượt ra ngoài thế giới này nhưng thế giới này trong con mắt của nhà văn phải có một hình sắc riêng” – Đó là một nhận định đúng mà mỗi chúng ta cũng cần phải học hỏi theo. Tạo cho mình một phong cách một nét đặc sắc riêng trong khi làm văn, không giống với phong cách của bất cứ ai. Tạo cho mình một thế giới mới, khi ấy ta sẽ cảm thấy văn thơ , cũng như cuộc sống hiện tại của chúng ta muôn màu đến thế nào.

“Nhà văn không có phép thần thông để vượt ra ngoài thế giới nay. Nhưng thế giới này trong mắt của nhà văn phải có màu sắc riêng”
Rate this post
Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục