Thu, 06 / 2018 3:08 pm | hien

[Văn mẫu lớp 11] – Anh chị hãy nêu cảm nhận bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của nhà thơ Hàn Mạc Tử

Đề bài: Hãy cảm nhận bài ĐÂY THÔN VĨ DẠ của nhà thơ Hàn Mạc Tử

Bài làm:

Hàn Mạc Tử là một nhà thơ có sức sáng tạo mạnh mẽ nhất trong phong trào thơ mới của nền văn học Việt Nam. Hàn Mạc Tử có một cuộc đời hết sức bất hạnh. Mang trong mình căn bệnh phong , cuộc đời tuy ngắn ngủi bi thương nhưng ông lại là nhà thơ có sức sáng tạo mạnh mẽ , để lại chặng đường thơ sáng ngời. Hồn thơ của Hà Mạc Tử là hồn thơ phức tạp và đầy bí ẩn . “Đây thôn Vĩ Dạ” là một trong những bài thơ đặc sắc nhất của ông. Bài thơ thể hiện nỗi buồn sự cô đơn trong mối tình xa xăm, vô vọng. Qua đó thấy được tình yêu thiên nhiên, cuộc sống tha thiết của thi sĩ.

Loading...

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra…
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?

Đây thôn Vĩ Dạ được sáng tác năm 1938 rút ra từ tập thơ “Đau thương” khi ông phải sống biệt lập với mọi người. Bài thơ bắt nguồn cảm hứng từ mối tình đơn của Hàn Mạc Tử với người con gái tên là Hoàng Thị Kim Cúc. Bài thơ được viết từ cảm xúc khi nhận được tấm ảnh có phong cảnh xứ Huế cùng với lời hỏi thăm sức khỏe của Hoàng Kim Cúc.

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Mở đầu bài thơ alf câu hỏi tu từ với giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết như một lời mời của người con gái xứ Huế. Thực chất đây là lời tự hỏi chính mình thể hiện nỗi băn khoăn day dứt để gợi nhớ về những kỉ niệm những hồi ức đẹp về Vĩ Dạ. Hình ảnh thôn Vĩ Dạ hiện lên trong hoài hiệm của thi nhân rất đẹp với thiên nhiên thôn vĩ xanh tươi đầy sức sống:

Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Thôn Vĩ nổi tiếng vứi những hàng cau thẳng tắp , xanh tươi đón ánh nắng bình minh từ trên cao rọi xuống thẳng tắp. Đó là một thứ ánh sáng mứi mẻ tinh khôi và thanh sạch. Từ “nắng” được lặp lại 2 lần để diễn tả cảm gaics náo nức, xôn xao của lòng người. Nhớ về thôn Vĩ tâm hồn thi sĩ cũng bừng sáng những cảm xúc đẹp đẽ trong trẻo.

Những mảnh vườn thôn Vĩ tươi xanh tràn đầy sức sống đem đến một cảm giác ngỡ ngàng, tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh “xanh như ngọc” đ=”xanh mướt” để tô đậm cái sắc xanh của lá non tươi tốt. Lời thơ bang khuâng vừa như hỏi “Vườn ai” vừa như nhớ nhung, tiếc nuối cảnh đeho nhưng cảnh đẹp chỉ là những kí ức , những tưởng tượng và không thể nắm bắt đực và không thể làm chủ được.

Hình ảnh của con người như đang hòa quyện với cảnh

“Lá trúc che ngang mặt chữ điền”

Con người hiện lên với dáng vẻ dịu dàng duyên dáng, phúc hậu, đáng yêu với dáng vẻ ấy đã để lại niềm thương nhớ khôn nguôi dù là xa xôi cách trở nhưng không thể quên. Cảnh và con người thôn Vĩ hiện lên trong mộng tưởng, hoài niệm nhớ nhung đẹp nhưng buồn, thi nhân vừa tiếc nuối vừa đau xót với tất cả những vẻ đẹp ấy bây giờ đã chia lìa. Mặc dù veeg sự chia li đã đẻ lại những nổi buồn thương day dứt khôn nguôi.

Bức tranh thiên nhiên hiện lên thơ mộng đẹp nhưng buồn, mặc cảm về sự chia lìa nên thắm đẫm tâm trạng

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…”

Cảnh gió mây sông nước hoa bắt lay vô vùng sinh động nhưng vắn vẻ hiu quạnh buồn lặng lẽ, gợi lên sự chia li, gió mây vốn dĩ hòa quyện với nhau, nhưng ở đây lại đôi ngõ đôi nơi, trở thành 2 thế giới hoang tàn, khác biệt.

Thi nhân đã đắm chìm trong cõi mộng để hòa vào cảnh sông nước thơ mộng

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Trong câu thơ đã xuất hiện hình ảnh dòng sông con thuyền vốn là những hình ảnh hết sức quen thuộc trong thi ca:

Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng:
Tre non đủ lá đan sàng nên chăng?

Biểu tượng cho tình yêu và sự gắn bó nhưng trong thơ Hàn Mạc Tử thì đó alf con sông trăng, thuyền chở trăng làm cho hình ảnh thơ trở nên lung linh và huyền ảo. Hình ảnh trăng xuất hiện gắn kết với dòng  và con thuyền để tìm kiếm sự gắn bó hòa hợp, nó đã trở thành nỗi lo lắng day dứt, chia xa “có kịp tối nay”. Một quãng thời gian ngắn ngủi. không đủ , không kịp cho những ước vọng được chia sẻ, khao khát được gặp gỡ. Đó cũng chính là những dự cảm ngắn ngủi cho cuộc đời, cho thời gian, cho tình yêu và hi vọng đơn hoa kết trái

Đến khổ 3, xuất hiện hình ảnh nhạt nhòa:

“Mơ khách đường xa, khách đường xa”

Tác giả sử dụng điệp từ “khách đường xa” mở ra một khoảng cách xa vời, mênh mông vô định và hình ảnh cũng trở nên mờ dần nhòe dần. Con người xuất hiện trong tâm tưởng của nhà thơ với bao khát vọng mơ tưởng nhưng đó chỉ là những hình ảnh mơ hồ, hư ảo. Nhưng vẫn để lại niềm thương nhớ và những ấn tượng đẹp đẽ.

“Áo em trắng quá nhìn không ra”

Màu trắng là biểu tượng cho vẻ đep trong trẻo và tinh khôi nhưng ở đây lại trắng quá nhìn không ra. Có nghĩa là vẻ đẹp ấy đã xa xôi đã tuột khỏi tầm tay chỉ để lại những tiếc nuối , day dứt và xót xa.

“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”

Ở đây là thời gian của hiện tại nó đối lập với quá khứ là khoảng thời gian đã xa và rất xa , như sương khoi làm cho hình ảnh của người xưa chỉ còn là nhân ảnh mờ nhạt, hư ảo.

Nhà thơ gửi với người xưa một nỗi lòng:

“Ai biết tình ai có đậm đà”

Câu hỏi là một câu thơ, hỏi mình, hỏi người , hỏi đời. Câu thơ cũng là lời đáp cho câu mở đầu. Câu thơ là lời gửi tới mọi người để tìm thấy sự đồng điệu thấu hiểu, sẻ chia giữa con người với con người với bao vương vấn.

Tóm lại,với xứ Huế thơ mộng, trữ tình và tràn đầy sức sống. Đây thôn Vĩ Dạ là bài thơ chứa đựng tình yêu thiên nhiên, quê hương, đất nước. Đồng thời chứa đựng nỗi cô đơn, tuyệt vọng của thi nhân nhưng vẫn khát khao yêu  và sống mãnh liệt.

Hãy cảm nhận bài ĐÂY THÔN VĨ DẠ của nhà thơ Hàn Mạc Tử
Rate this post
Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục