Fri, 07 / 2018 4:18 am | hien

[Văn mẫu lớp 11] – Bàn về bài thơ Sóng có ý kiến cho rằng “Sóng là một bài thơ đẹp trong sáng, là sự kết hợp hài hòa giữa xôn xao và lắng đọng, nồng cháy và đằm thắm , thiết tha và mộng mơ”. Anh chị hãy làm sáng tỏ ý kiến trên qua đoạn trích:“Trước muôn trùng sóng bể…. Cả trong mơ còn thức”

Đề bài: Bàn về bài thơ “Sóng” có ý kiến cho rằng “Sóng là một bài thơ đẹp trong sáng, là sự kết hợp hài hòa giữa xôn xao và lắng đọng, nồng cháy và đằm thắm , thiết tha và mộng mơ”. Anh chị hãy làm sáng tỏ ý kiến trên qua đoạn trích:“Trước muôn trùng sóng bể…. Cả trong mơ còn thức”.

Bài làm:

Xuân Quỳnh như một  bông hoa nhỏ bé đến với lòng thơ Việt Nam rồi lặng lẽ ra đi giữa quãng đời đầy xuân sắc . mặc dù vậy, nhưng ai đã đọc bài thơ tình Xuân Quỳnh viết sẽ không thể quên người con gái thanh mảnh, dịu dàng tỏa ra ngay trong từng con chữ . Và Sóng là bài thơ tiêu biểu nhất đã thể hiện thành công cái duyên thầm của người phụ nữ ấy trong tình yêu. Nhưng nào chỉ có vậy, ở Sóng  ta vừa thấy nét dịu dàng vốn có lại vừa thấy được một tình yêu nồng nàn, đằm thắm và mãnh liệt của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh. Chẳng vậy mà khi bàn về Sóng có ý kiến cho rằng rằng “Sóng là một bài thơ đẹp trong sáng, là sự kết hợp hài hòa giữa xôn xao và lắng đọng, nồng cháy và đằm thắm , thiết tha và mộng mơ”

Loading...

Ý kiến trên như đã gói trọn được những tâm tư tình cảm vô cùng phong phú của người con gái trong tình yêu . Đầu tiên đó là sự “lắng đọng, đằm thắm và mộng mơ”. Thật vậy, khi yêu người phụ nữ Việt Nam đáng yêu lắm, duyên dáng lắm. Làm sao ta quên được nụ cười e ấp của “một hàng thiếu nữ cười sau nón” hay những khúc ca nhẹ nhàng, ngọt ngào

“Thầm thì với ai ngồi dưới trúc

Nghe ra ý vị và thơ ngây”

Vậy là Sóng vẫn tiếp tục cái nét đẹp truyền thống ấy một cách thật tự nhiên, nhưng để người đời nhớ mãi là “Nữ hàng thơ tình”. Ở Xuân Quỳnh còn toát lên nét đẹp của người phụ nữ hiện đại trong tình yêu, “xôn xao, nồng cháy, thiết tha”. Dù cho không cuống quýt, vội vàng như Xuân Diệu

“Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em”

Nhưng ta vẫn thấy trong từng trang thơ của Xuân Quỳnh, một tình cảm da diết , khôn nguôi, nhẹ nhàng mà sâu thắm, mãnh liệt nhưng vẫn mộng mơ, dào dạt nữ tính được thể hiện rõ nét nhất qua đoạn thơ

“Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức”

Ở những đoạn thơ trên, ta vẫn ngỡ như nhân vật trữ tình đang giấu mình trong lớp sóng ngoài kia, thế mà ở đây nhà thơ đã không thể kiềm chế nổi mình, kiềm chế nỗi tình yêu đang dâng lên dạt dào trong lồng ngực trẻ. Như trái thị lột xác thành cô Tấm trong câu truyện cổ tích, nhân vật trữ tình nhảy ra khỏi lớp áo ẩn dụ để xưng em trước biển sông lớn lao

“Em nghĩ về anh em

Em nghĩ về biển lớn”

Đứng trước biển lớn , với hàng ngàn hàng vạn con sóng cứ ào ạt mà xô tới bờ, lòng người phụ nữ cũng như hóa thành sóng lòng, dạt dào khôn nguôi . Để rồi Xuân Quỳnh không thể ẩn mình trong lớp sóng ấy, Xuân Quỳnh đập vỡ lớp vỏ bọc ấy đi, để được xuất hiện trước anh, để được thủ thỉ tâm tình. Khác hoàn toàn với thơ văn xưa, người phụ nữ luôn thụ động. Xuân Quỳnh viết hai tiếng “anh” “em”, mức độ tình yêu được tăng thêm một bậc. Tình cảm trung thực và mãnh liệt đến nỗi chanegr cần che giấu hay ngụy trang. Xuân Quỳnh táo bạo bằng hình ảnh cụ thể “anh và em” để bày tỏ tình cảm của mình. Song sự đan xen của hai từ “nghĩ” như làm câu thơ đằm lại, dịu dàng hẳn đi thể hiện sự lắng đọng trong tâm hồn thi nhân. Trong tình yêu nhà thơ đã có sự suy nghĩ, một chút bối rối, một chút ưu tư muốn tìm hiểu về anh em, về biển lớn. Ba câu thơ dau của khổ thơ dường như được sắp xếp một cách có dụng ý. Anh phải chăng là biển lớn là cuộc đời bao la, còn em là sóng biển dạt dào, tượng trưng cho tình yêu trỗi dậy. Vậy con sóng tình yêu trong em từ nơi nào mọc lên? Xét cho cùng, câu thơ làm trở về cái thắc mắc muôn thuở của con người. “Từ nơi nào, tình yêu bắt đầu?”. Chứa ưu tư, lắng đọng, ngây thơ và hồn nhiên để nhận được một câu trả lời rất bình dị, chơi vơi

“Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau”

Một lần nữa, nhà thơ Xuân Quỳnh lại quay về với một câu hỏi muôn thuở. “Tình yêu là gì?” Ngày xưa cả Romeo và Juliet của Shakespeare không hiểu vì sao họ lại yêu nhau đến nỗi đưa nhau vào bi kịch nhưu thế. Cả Thúy Kiều lẫn Kim Trọng của Nguyễn Du cũng không cắt nghãi vì sao một tháng gặp trong buổi chiều ngày hội thanh minh mà phải tìm đến nhau để rồi sau 15 năm cách trở vẫn “Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng”. Nhưng Xuân Quỳnh không đi tìm triết lý trong tình yêu mà chỉ làm việc của một người đang yêu và một nhà thơ. Xuân Quỳnh có cách nói của mình, một cách cảm nhận hồn nhiên chân thực và chính sự chân thực ấy trong tình yêu trở nên hấp dẫn và người chủ của nó hiện lên duyên dáng và đáng yêu biết nhường nào. “Em cũng không biết nữa”. Thật là thương bao nhiêu cái lắc đầu nhè nhẹ ấy. Câu thơ làm đoạn thơ trở nên mềm mại hẳn đi và cũng chính câu thơ ấy tôn lên vẻ đẹp dịu dàng mà hồn nhiên của cô gái. Câu trả lời tưởng chừng như vu vơ mà thật đúng với tâm lí của con người vì xưa nay “Trái tim có những quy luật riêng mà lí trí không thể nào hiểu nỗi”. Tình yêu luôn luôn mới lạ , hấp dẫn và huyền diệu, con người đến với tình yêu như buổi đầu đến với những câu chuyện cổ tích thần tiên. Có thể nói khổ thơ này như tiêu biểu nhất cho sự lắng đọng  suy tư của “Sóng” của Xuân Quỳnh – người con gái trong tình yêu. Và dù cho tình yêu vô hình không thể định nghĩa nhưng lại có thể cảm nhận được. Có lẽ khi người ta yêu, nỗi nhơ chính là biểu hiện rõ nhất, sinh động nhất . Và ở “Sóng” nỗi nhơ ấy chính alf nét xôn xao, nồng cháy của người con gái trong tình yêu

“Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt đất

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được”

Hiện tượng sóng được đặt trong mối quan hệ không gian với thời gian. Trong không gian là con sóng dưới lòng sâu và con sóng tồn tại trên mặt nước. Âm hưởng của khôt thơ được tạo nên bởi những yếu tố trùng điệp “con sóng” . “Con sóng” được đặt giữa câu tạo nên âm hưởng dồn dập của muôn vàn con sóng. Nhưng dù ở dưới lòng sây hay trên mặt nước, con sóng vẫn nhớ bờ. Nỗi nhớ như bao trùm cả không gian và chiếm lĩnh cả thời gian “Ngày đêm không ngủ được”. Nỗi nhớ của tình yêu trong “Sóng” cũng giống như nỗi nhớ của đôi lứa trong ca dao

“Khăn thương nhớ ai

Khăn rơi xuống đất

Khăn thương nhớ ai

Khắn vắt lên vai”

Nhưng người phụ nữ xưa chỉ biết gửi nỗi nhớ của minhg vào không gian của mênh mông, thời gian vô tận, vào cả những sự vật vô tri vô giác. Còn với Xuân Quỳnh thfi khác, sau khi kí thác nỗi nhớ vào trong những con sóng lớn là những lời thơ bộc bạc trực tiếp trái tim của mình

“Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức”

Nếu sóng là sự sống của biển thì nhớ là sự sống của tình yêu. Một tâm hồn đã ngừng nhớ là dấu hiệu chắc chắn để khẳng định một trái tim đã ngừng yêu và mối tình đã tắt. Sóng thức trong lòng biển đã cồn cào ,sóng thức trong lòng em còn cồn cào hơn. “Ngày đêm không ngủ dduuoocj” còn em khi yêu là hiến dâng toàn tâm, toàn ý, toàn hồn. Cho nên ngay cả “trong mơ còn thức” . Có người đặt ra câu hỏi “Có sổ sàng quá chăng khi nói như thế?” Không đây! Bởi trong tình yêu , nào chỉ có người con trai nhớ, cái nhớ của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh cũng giống như nhà thơ Phương Liên đã từng viết vây:

“Xa anh nó nhớ làm sao

Chân đứng tổ kirnd lòng chao gió cành”

Bởi vậy, có thể nói người con gái trong tình yêu còn mang nỗi nhớ mãnh liệt hơn, chỉ là trước đó, nó được phong kiến trong lễ giáo phong kiến. Câu thơ cũng tựa như một con sóng đi xuyên qua cả hai cõi thực và mộng. Giới hạn của sóng là cõi thực, còn người phụ nữ khi yêu thì xáo trộn cả thực và mơ. Nếu còn bất kì một cõi nào thì người phụ nữ ấy cũng dành trọn cho tình yêu. Câu thơ như thực sự xuất thân f khi diễn tả chính xác được tâm lí của con người. Chẳng phải khi yêu, người ta muốn tận hưởng từng giây hạnh phúc? Cho nên người phụ nữ phải thức trong cõi thực lẫn mộng để nâng niu, chắt chiu từng khoảnh khắc. chẳng phải khi yêu , người ta luôn phấp phỏng lo sợ sẽ đánh mất nhau. Cơ hồ chỉ cần chớp mắt một chút thôi thì e rằng, người mình yêu sẽ tan biến. Hạnh phúc mà ta đang cầm nắm sẽ tuột khỏi tay. “Cả trong mơ còn thức” sự phi lí đã chứa đựng một chân lí ngán đời và chỉ có ai biết trân trọng tình yêu, biết yêu chân thành mãnh liệt mới có thể chia sẻ điều đó . Khổ thơ là lời bộc bạch chân thành, thẳng thắn, tình cảm của thi nhân và nó cũng là tiêu biểu nhất cho vẻ đẹp “xôn xao nồng cháy và thiết tha” của người phụ nữ trong tình yêu

Và để làm nổi bật thể hiện được những nét đẹp hài hòa của người phụ nữ trong tình yêu ấy Xuân Quỳnh đã mượn sự trùng hợp lạ kì giữa hình tượng sóng biển và đặc tính con người, sự hòa điệu giữa thiên niên và tâm hồn con người. Người đọc còn chưa kịp hiểu những chi tiết hình ảnh thì đã bị cuốn theo âm điệu của nó, bởi vì sao? Chính vì â điệu ở đây cũng chính là âm điệu của sóng biển . Thi sĩ đã khéo đưa nhịp âm điệu của sóng biển. Thi sĩ đã khéo đưa nhịp triền miên của sóng vào thơ hay sóng biển đã khuấy động hồn người tạo nên sóng lòng và sóng lòng tràn ra, ngoài câu chữ tạo thành sóng thơ. Để từ đó, dạt dào qua từng trang thơ là tình cảm nồng nàn, chatr bỏng, dữ dội mà cũng mộng mơ và dạt đầy nữ tính của thi sĩ. Hình tượng sóng cùng âm điệu nghệ thuật đã tạo nên một “Dòng cảm xúc quá chừng sôi nổi khiến câu chữ không thể đi theo một đường viền có sẵn. Ý thơ xô đẩy, khuôn khổ thơ lung lay thể hiện sự sâu đậm, thiết tha, khắc khoản mãnh liệt về hạnh phúc của thi nhân.

Ra đời trong khói lửa mịt mù của chiến tranh, bài thơ Sóng thực là một bông “Hoa dọc chiến hào” . Bằng cả tình yêu đời, yêu người Xuân Quỳnh đã ru hồn người, dọc mọi thế hệ vượt lên trên những năm kháng chiến chống Mĩ ác liệt. Để rồi vẫn âm vang mãi trong lòng ta, một tình yêu “xôn xao và lắng đọng” “nồng cháy và đằm thắm” “thiết tha và mộng mơ” .  Một con “Sóng” ngàn năm vỗ mãi trong trái tim độc giả.

>>> Xem thêm:

Bàn về bài thơ Sóng có ý kiến cho rằng “Sóng là một bài thơ đẹp trong sáng, là sự kết hợp hài hòa giữa xôn xao và lắng đọng, nồng cháy và đằm thắm , thiết tha và mộng mơ”. Anh chị hãy làm sáng tỏ ý kiến trên qua đoạn trích:“Trước muôn trùng sóng bể…. Cả trong mơ còn thức”.
Rate this post
Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục