Thu, 07 / 2018 10:03 am | hien

[Văn mẫu lớp 11] – Anh chị hãy liên hệ và so sánh hai tác phẩm Đây thôn Vĩ Dạ và Sông Hương

Đề bài: Anh chị hãy liên hệ và so sánh 2 tác phẩm Đây thôn Vĩ Dạ và Sông Hương

Bài làm

Tố Hữu đã từng viết trong bài thơ quê hương:
“Hương Giang ơi dòng sông êm
Quả tim ta vẫn ngày đêm tự tình”

Loading...

Đã từ rất lâu Sông Hương đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận của những người nghệ sĩ viết nhạc và làm thơ. Nằm trong mạch cảm xúc ấy, làm sao ta có thể quên được đó là bài Kí “Ai đặt tên cho dòng sông”của Hoàng Phủ Ngọc Tường, một kí giả nặng lòng với sông Hương. Nhà văn này sinh ra ở Quảng Trị và có 40 năm gắn bó với xứ Huế, cho nên ông am hiểu về vẻ đẹp của Sông Hương. Nói đến phong cách sáng tạo của ông đó là sự kết hợp nhuần nhị giữa trí tuệ , trữ tình , suy tư , đa chiều và vốn từ ngữ mỹ lệ. Ông đã tái hiện thành công vẻ đẹp của sông Hương như là niềm tự hào, kiêu hãnh , mến thương của người dân xứ Huế. Sông Hương không chỉ mang vẻ đẹp trời phú mà còn ánh lên vẻ đẹp của con người, là nguồn cảm hứng say mê bất tận, là niềm tự hào của toàn thể dân tộc Việt Nam. Là một trong những dòng sông đẹp nhất ở Việt Nam, sánh ngang hàng với những dòng sông đẹp khác trên thế giới. .
Đầu tiên ta phải nói đến đó là vẻ đẹp địa lý của Sông Hương. Ngoại vi của thành phố Huế. Sông Hương đang chuyển dòng rất nhiều, nhưng đến khi đến đoạn cầu Tràng Tiền sông Hương không còn chuyển dòng nữa, nó như vui tươi hẳn lên, nó như tìm thấy lối về, nó như người đi xa tìm được đường về thành phố. Nó kéo một đường thẳng trực tâm về với kinh thành Huế. Vẻ đẹp của Cầu Tràng Tiền đã từng bước vào bài “Vài nét Huế”của Nguyễn Bính “Cầu cong như chiếc lược ngà, Sông dài, mái tóc cung nga buông hờ” , sông Hương như vui tươi hẳn lên,vui tươi giữa bãi bồi thân thuộc. Ai trong chúng ta là người Việt Nam cũng biết rằng, Sông Hương chảy trôi chậm chạp, nhưng không phải ai cũng đủ yêu quê hương yêu đất nước như Hoàng Phủ Ngọc Tường. Để rồi ông khẳng định và chứng minh được rằng “Tại sao sông Hương lại chảy trôi chậm chạp” là bởi vì trước khi vào thành phố Huế, sông Hương muốn một lần nữa qua hai hòn đảo nhỏ đó là “Cồn Dã Viên” và “Cồn Hến” . Chính 2 hòn đảo nhỏ này khiến cho lưu tốc của dòng sông chảy chậm hẳn lại, cơ hồ như một mặt thù yên ả. Là một nhà văn có điểm mạnh là nhân hóa và so sánh điêu luyện, nhà văn này biến trong Hương trong một cuộc hành trình có ý thức tình yêu, ông lấy đường cong , đôi cánh cung của sông Hương để ví với một tiếng vâng không nói lên thành lời của tình yêu. Một người con gái đã thuận lòng với tình yêu nhưng còn bao e ấp, e lệ.
Và cuối cùng,Sông Hương cũng vào đến xứ Huế, giống như Kiều đã trở về tìm thấy Kim Trọng của đời mình. Giống như những dòng sông nổi tiếng khác trên thế giới như Sông Neva chảy từ hồ Ladoga qua eo đất Karelia và thành phố Sankt-Peterburg, những con sông chảy trôi nhanh như thế này trên thế giới chẳng để lại bất cứ điều gì để rồi Hêraclit phải thốt lên rằng: “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông” . Ông quá buồn vì những dòng sông chảy trôi nhanh như thế này trên thế giới nhưng ngược lại sông Hương lại mang một vẻ đẹp hoàn toàn đặc biệt. Nó đưa nước đến mọi ngóc ngách trên thành phố Huế , nó chảy trôi êm đềm và hiền hòa, cứ trùng trình như muốn đi muốn ở, như những vấn vương của một nỗi lòng đã từng bước vào trong thơ ca của Thu Bồn:
“Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu”

Đó là vẻ đẹp khi con sông vào với Huế, nó chia làm rất nhiều chi lưu, nó ôm trọn kinh thành Huế vào lòng, nó như muốn giữ lại tất cả vẻ đẹp ở bên xứ Huế, người tình trăm năm của nó. Và trước khi đổ ra biển lớn, nó đột ngột chuyển dòng gặp lại thành phố một lần cuối ở thị trấn Ba VInh. Với vườn xanh cây lá của thôn vườn Vĩ Dạ chẳng khác nào Kiều trở về tìm Kim Trọng để nói lời thề trước khi về với biển cả.

“Còn non, còn nước, còn dài
Còn về, còn nhớ đến người hôm nay’’

Cảnh chia tay ở đây rất giống con người. Có địa điểm chia tay, có lời thề tiễn biệt nhắn nhủ, có cảm xúc bịn rịn,lưu luyến, nhớ mong. Đó chính là những gì ta nói đến về vẻ đẹp địa lý của sông Hương.

Vẻ đẹp văn hóa của sông Hương, chúng ta biết rằng, Huế là đô thị cổ trải dọc hai bờ sông Hương. Vì vậy, sông Hương không chỉ mang vẻ đẹp trời phú mà nó còn mang vẻ đẹp của con người. Nó gắn với đời sống văn hóa, phong tục tập quán của người dân xứ Huế. Nói đến vẻ đẹp văn hóa, thì ta biết rằng, Huế là cái nôi của âm nhạc Việt Nam, là cái nôi của phong tục , tập quán dân tộc Việt Nam đó là vẻ đẹp của nhã nhạc cung đình Huế. Và nhã nhạc cung đình Huế chỉ bộc lộ ra vẻ đẹp huyền hồ của nó ở những đêm trăng trên dòng sông Hương, với một phiến trăng sầu, với những bản đàn đi suốt cuộc đời Kiều, đã từng bước vào những trang thơ ca của Nguyễn Du:
“Trong như tiếng hạc bay qua
Ðục như nước suối mới xa nửa vời”
Để người lớn vỗ tay vào đùi mình và thốt lên rằng “Tứ Đại Cảnh” những bản đàn huyền thoại. Đó là lý do tại sao khi nói về vẻ đẹp văn hóa thì Hoàng Phủ Ngọc Tường gọi sông Hương ở quãng này là một tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya.Không phải khi viết về Sông Hương mà tác giả thường xuyên đề cập đến Truyện Kiều, không phải ngẫu nhiên khi viết về Kiều nhà văn thường xuyên đề cập đến Sông Hương . Được sánh với “Tập đại hành” của dân tộc Việt Nam đó là một niềm tự hào, kiêu hãnh, mến thương lớn.
Về vẻ đẹp văn chương, Sông Hương được bước vào rất nhiều trong những tác phẩm văn chương, là nguồn cảm hứng không bao giờ vơi cạn với những thế hệ nghệ sĩ, lãng tử chìm mình vào sông Hương.
“Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?”
Nhịp thơ ở đây là nhịp 4/3. Câu thơ từ hữu lí chuyển sang vô lí. Gió và mây là những sự vật hiện tượng song hành với nhau. Vậy mà ở đây, gió mây đứt gãy chia lìa. Nỗi buồn ấy, từ bầu trời xuống mặt đất, đó là nhip điệu chảy trôi êm đềm, chậm chạp, là nổi sầu ảo não của sông Hương . Đó là vẻ đẹp của con thuyền chở đầy trăng , đó là vẻ đẹp của dòng sông trăng, là vẻ đẹp của người bạn tri ân tri kỉ hiểu thấu được nỗi lòng của Hàn Mạc Tử trong những ngày tháng cuối đời khi phải xa chốn cũ người thương.
Điểm giống giữa Hàn Mạc Tử và Hoàng Phủ Ngọc Tường chính là họ đều là những người nặng lòng với sông Hương, 2 tác giả này đã bộc lộ tình yêu quê hương, tình yêu đất nước. Họ đều bị ấn tượng bởi những đêm trăng trên dòng sông Hương. Đó là nét đẹp dịu dàng pha lẫn với trầm tư. Và đó chính là sự đồng điệu trong văn chương.

Vậy còn điểm khác ở đây là gì? Thứ nhất là về thể loại: một tác phẩm được viết theo thể loại là thơ còn một tác phẩm được viết theo thể loại tùy bút. Thứ hai là khác về cách nhìn nhận về sông Hương. Nếu như ở bài Đây thôn Vĩ Dạ đó là một dòng sông trăng , là con thuyền chở về trăng, alf người bạn tri ân tri kỉ thì trong văn chương của Hoàng Phủ Ngọc Tường đó lại là một tài nữ đánh đàn đêm khuya. Dù là Hoàng Phủ Ngọc Tường hay Hàn Mạc Tử, dù là viết trước cách mạng hay sau cách mạng. Thì ta nhận thấy, dù là ở thể loại nào đi chăng nữa, thì cả 2 tác giả họ đều thành công khi viết về vẻ đẹp của Sông Hương xứ Huế này.. Sông hương – nguồn cảm hứng bất tận, bước vào trong văn chương như một quy luật tất yếu nhưng chẳng bao giờ lặp lại chính mình trong những tác phẩm văn chương.
Trong văn chương của Tản Đà “dòng sông trắng, lá cây xanh” , Cao Bá Quát lại là “thanh kiếm dựng trời xanh” , trong văn chương của Nguyễn Du lại là vẻ đẹp rất Kiều. Tố Hữu “hào khí phục sinh của cả dân tộc”, Hàn Mạc Tử lại là vẻ đẹp của dòng sông trăng. Trong văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường đó là cuộc hành trình tìm kiếm có ý thức về tình yêu. Và ta nhận thấy rằng, Sông Hương nó đúng là niềm tự hào của người dân xứ Huế, là nét đẹp của một dòng sông sánh ngang tầm với những dòng sông đẹp khác trên thế giới.

>>> Xem thêm:

Anh chị hãy liên hệ và so sánh 2 tác phẩm Đây thôn Vĩ Dạ và Sông Hương
Rate this post
Spread the love
Loading...
Bài viết cùng chuyên mục